Con tim rung lên khi đọc tác phẩm đầu tay của Cơ trưởng trẻ tuổi Nguyễn Quang Đạt

Đã một tuần được tặng quyển “Là vì con tim anh rung lên”, một quyển sách đầu tay của Đạt. Lần lựa mãi vẫn chưa đọc vì mình nghĩ rằng với những cái gì đầu tiên của người khác thì mình phải hết sức có trách nhiệm. Thật tình cờ khi hôm nay bay trên hãng bay, nơi mà Đạt là cơ trưởng của hãng này. Tận dụng thời gian ít ỏi của hành trình trải dọc đất nước mở sách của Đạt ra xem.

Đọc tác phẩm trên chuyến bay do chính tác giả cầm lái mang lại nhiều cảm giác thú vị

Tác phẩm của một cơ trưởng trẻ nhất Việt Nam chắc chắn sẽ gây nhiều chú ý hơn cho người đọc. Nhưng rõ ràng nó không phải là cái để mà độc giả muốn tìm thấy trong một quyển sách. Nó giống như một ca sĩ mở nhà hàng vậy. Thực khách có thể đến nhà hàng đó vì sự yên mến ca sĩ nhưng thức ăn vẫn là cái giữ chân người ta. Vậy nên, khi đọc sách của Đạt, tôi cố gắng quên đi đây là tác phẩm của ai mà chỉ để tâm rằng đây là những dòng tự sự của một tác giả không chuyên, 28 tuổi.

Tôi thường có thói quen đọc sách rất là kỳ: đó là không đọc theo một trật tự nào. Lướt trên mục lục sách, tôi chọn mục có tựa là: “được bớt cô đơn đi một chút”, trang 53 để đọc trước. Tôi chọn nó, vì tôi rất nhạy cảm với những trường từ “cô đơn”, “nỗi buồn”… và dường như các đề tài còn lại có vẻ liên quan đến cá nhân của Đạt nhiều hơn. Tôi không thích lắm, vì nói như Trịnh Công Sơn, đó là  “cái ta đáng ghét”.

“Cho mẹ, Cho Anh, và cho những người đàn ông không nghĩ mình rơi nước mắt”

Đạt ghi lời đề cho mục này “Cho mẹ, Cho Anh, và cho những người đàn ông không nghĩ mình rơi nước mắt” nhưng lại bắt đầu bằng câu chuyện một con mèo hoang tại quán nhậu, bé hơn bàn tay. Tôi cũng không hiểu lắm về cách thức mở đề như thế, nhưng thấy rằng đây quả là một chàng trai có óc quan sát và khá suy tư. Chỉ đơn giản là việc chú mèo cắp vội miếng thịt mà Đạt cho chạy qua đường thì tác giả cũng đặt câu hỏi: “cuộc đời ngoài kia hẳn đã là khó khăn lắm nên nó mới sợ mất miếng ăn đến như vậy?”

Sau đó Đạt miên man kể về những câu chuyện đan xen mà khi bồng bềnh trên cánh bay của chiếc Airbus A320 tôi không chắc mình đã hiểu đúng hết về mối liên hệ của những nhân vật được nhắc đến. Đó là một chàng trai xa nhà khi rất nhỏ, mẹ tiễn đi chỉ tới phòng vé đã vội quay về vì sợ không cầm được nước mắt. Là một người bố thành đạt với hai con trai, hai gia đình một miền Bắc, một miền Nam nhưng trong lòng vẫn nặng một nỗi lòng và cuộc sống vật chất luôn đủ đầy mà phải luôn “ngổi một mình dưới ánh đèn leo lắt và làn khói thuốc bay bay chính là hình ảnh xót xa nhất của sự cô đơn”. Về câu chuyện của một người anh trai làm cái việc mà Đạt gọi là “khá là không bình thường với gã con trai ngoài 30” là ngày nào cũng gọi về cho mẹ. Để rồi một ngày kia, khi cái thói quen đó không diễn ra, người mẹ bên này Việt Nam gọi nhờ người sang nhà, thì hỡi ơi, người con trai tài giỏi đã chết vì cơn đau tim dưới sàn hàng chục tiếng, chết ở tuổi 40.

“Và hoàn toàn cô độc”.

Đạt kết thúc câu chuyện về người anh bằng một câu xuống dòng, và bỏ một hàng trắng. Tôi nhận ra dụng ý của Đạt, rõ là anh chàng này có chút khiếu văn chương, không biết có ai chấp bút hay giúp về mặt biên tập hay không nhưng các thủ thuật dụng ngôn như vậy khá chuyên nghiệp. Đạt cũng dường như đọc khá nhiều, nên trích dẫn bài Về đi con của Rei, khá đúng lúc:

“Về đi,

Về nghe mẹ dạy những lễ nghi, những thói quen thường nhật

Về nghe khôn, ngoan, chân, thật

Về cùng mẹ nghe con

Đi xa, mẹ nhớ lắm con à…”

Rồi bất ngờ, Đạt quay lại chuyện con mèo con bị bỏ hoang tại quán nhậu. Như mọi lần Đạt cho nó một miếng thịt. Chú mèo cắp chạy ngay sang bên đường. Một chiếc xe không thắng kịp đã cán chết chú mèo con mồ côi tội nghiệp. Hình ảnh đó khiến cho tác giả “ám ảnh nhiều giờ thậm chí nhiều ngày sau đó”. Nó làm cho chàng cơ trưởng vốn chắc chắn phải được trải qua các khóa huấn luyện cực kỳ cam go phải miên man “nghĩ về người anh mới qua đời bên kia địa cầu, người đàn ông gạt nước mắt trong quán bia” và chắc chắn không khỏi “nghĩ về mình”.

Giờ thì tôi đã hiểu, vì sao Đạt bắt đầu bằng câu chuyện chú mèo con mồ coi đi hoang. Vì nó là nỗi ám ảnh, là cái cớ để Đạt nghĩ về thân phận của một đời người. Đạt mở đầu và kết thúc đoạn "“Cho mẹ, Cho Anh, và cho những người đàn ông không nghĩ mình rơi nước mắt” bằng hình ảnh như thế.

Đoạn kết của Đạt khá giống giọng văn của Trịnh Công Sơn trong “Nỗi lòng của tên tuyệt vọng”. Nếu Trịnh Công Sơn bắt đầu bằng “Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ” thì Đạt viết: “Có những kẻ trên đời này khi sinh ra hẳn đã bị ông trời viết lên vận số để họ cả đời phải cô độc. Cho dù họ có hay không tỏ ra với thế giới bên ngoài sự yếu đuối. Cho dù bản thân họ có hay không chọn sự cô đơn. Cho dù họ có hay không cố nói ra cái niềm đau dai dẳng của những đêm lẻ loi một mình.

Tôi thấy thương họ, và tôi cũng thấy thương bản thân mình

Hóa ra, hơn 100.000 lượt theo dõi, những bài báo lung linh, những mối quan hệ đắt giá, một gia cảnh tuyệt vời, một nghề nghiệp đáng mơ ước…không làm cho người ta bớt cô đơn.

Và đọc quyển sách của Đạt, tôi hiểu rằng, đó là nỗi lòng của một người trẻ đằng sau khoang lái với bầu trời đầy sao huyền ảo. 

Đạt ở đó, giữa muôn ngàn vì sao, ý thức được mình giữa vũ trụ. Hiểu được giá trị của mình, của người. Sách của Đạt nhẹ nhàng, dễ xem, dễ đọc, ai cũng có thể tìm thấy mình ở đâu đó tại một trang nào đó. Có thể chính vì thế mà ra mắt chưa tới một tháng, hơn 2.000 quyển sách đã được bán ra, và luôn đứng đầu xu hướng tại Fahasa và Tiki cho mục tản văn. 

Ít ai nghĩ những quan điểm, câu chữ mang hơi hướng thiền này lại của chàng trai chưa tròn 25 tuổi

Một con số khiến cho những người yêu mến văn hóa đọc cảm thấy an lòng. Vì giữa muôn trùng thông tin, muôn trùng hình thức truyền đạt, muôn trùng kênh để người ta kết nối với nhau, thì văn tự, bút nghiên dường như là chất keo độc lạ, giúp giới trẻ đến với nhau một cách từ từ và tử tế hơn.

Đạt có lúc lịch lãm, nghiêm túc với công việc của mình

Nhưng cũng có lúc vô tư như thuở trên ghế nhà trường 

Nguyễn Quang Đạt (sinh năm 1996) là sinh viên Đại học Ngoại thương Hà Nội. Sau khi du học New Zealand trở về, Quang Đạt bắt đầu công việc trong một hãng hàng không, sau 4 năm từ vị trí cơ phó anh được thăng chức cơ trưởng khi gần 24 tuổi và được mệnh danh "Cơ trưởng trẻ nhất Việt Nam". Cuốn sách “Là vì con tim anh rung lên”, là một tập tản văn, nơi mà Đạt tiết lộ những câu chuyện riêng, những suy nghĩ, những cảm xúc của cuộc đời mình. Tuổi đời rất trẻ và là người viết không chuyên, nhưng tác giả Quang Đạt được người đọc và giới chuyên môn dành những lời trân trọng cho tác phẩm đầu tay này.